Chúa Nhật III Phục Sinh

Bài đọc 1: Cv 2,14.22-33

14 Bấy giờ, ông Phê-rô đứng chung với Nhóm Mười Một lớn tiếng nói với họ rằng : "Thưa anh em miền Giu-đê và tất cả những người đang cư ngụ tại Giê-ru-sa-lem, xin biết cho điều này, và lắng nghe những lời tôi nói đây. 22 "Thưa đồng bào Ít-ra-en, xin nghe những lời sau đây. Đức Giê-su Na-da-rét, là người đã được Thiên Chúa phái đến với anh em. Và để chứng thực sứ mệnh của Người, Thiên Chúa đã cho Người làm những phép mầu, điềm thiêng và dấu lạ giữa anh em. Chính anh em biết điều đó. 23 Theo kế hoạch Thiên Chúa đã định và biết trước, Đức Giê-su ấy đã bị nộp, và anh em đã dùng bàn tay kẻ dữ đóng đinh Người vào thập giá mà giết đi. 24 Nhưng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại, giải thoát Người khỏi những đau khổ của cái chết. Vì lẽ cái chết không tài nào khống chế được Người mãi. 25 Quả vậy, vua Đa-vít đã nói về Người rằng : Tôi luôn nhìn thấy Đức Chúa trước mặt tôi, vì Người ở bên hữu, để tôi chẳng nao lòng. 26 Bởi thế tâm hồn con mừng rỡ, và miệng lưỡi hân hoan, cả thân xác con cũng nghỉ ngơi trong niềm hy vọng. 27 Vì Chúa chẳng đành bỏ mặc linh hồn con trong cõi âm ty, cũng không để Vị Thánh của Ngài phải hư nát. 28 Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống, và cho con được vui sướng tràn trề khi ở  trước Thánh Nhan.

29 "Thưa anh em, xin được phép mạnh dạn nói với anh em về tổ phụ Đa-vít rằng : người đã chết và được mai táng, và mộ của người còn ở giữa chúng ta cho đến ngày nay. 30 Nhưng vì là ngôn sứ và biết rằng Thiên Chúa đã thề với người là sẽ đặt một người trong dòng dõi trên ngai vàng của người, 31 nên người đã thấy trước và loan báo sự phục sinh của Đức Ki-tô khi nói : Người đã không bị bỏ mặc trong cõi âm ty và thân xác Người không phải hư nát. 32 Chính Đức Giê-su đó, Thiên Chúa đã làm cho sống lại ; về điều này, tất cả chúng tôi xin làm chứng. 33 Thiên Chúa Cha đã ra tay uy quyền nâng Người lên, trao cho Người Thánh Thần đã hứa, để Người đổ xuống : đó là điều anh em đang thấy đang nghe.

 

Bài đọc 2: 1Pr 1,17-21

17 Thiên Chúa là Đấng không vị nể ai, nhưng cứ theo công việc mỗi người mà xét xử. Vậy nếu anh em gọi Người là Cha, thì anh em hãy đem lòng kính sợ mà sống cuộc đời lữ khách này. 18 Anh em hãy biết rằng không phải nhờ những của chóng hư nát như vàng hay bạc mà anh em đã được cứu thoát khỏi lối sống phù phiếm do cha ông anh em truyền lại. 19 Nhưng anh em đã được cứu chuộc nhờ bửu huyết của Con Chiên vẹn toàn, vô tỳ tích, là Đức Ki-tô. 20 Người là Đấng Thiên Chúa đã biết từ trước, khi vũ trụ chưa được dựng nên, và Người đã xuất hiện vì anh em trong thời cuối cùng này. 21 Nhờ Người, anh em tin vào Thiên Chúa, Đấng đã cho Người trỗi dậy từ cõi chết, và ban cho Người được vinh hiển, để anh em đặt niềm tin và hy vọng vào Thiên Chúa.

 

Bài Tin Mừng: Lc 24,13-35

13 Cũng ngày hôm ấy, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số.14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. 15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. 16 Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. 17 Người hỏi họ : "Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy ?" Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

18 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời : "Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay." 19 Đức Giê-su hỏi : "Chuyện gì vậy ?" Họ thưa : "Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. 20 Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. 21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. 22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, 23 không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. 24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói ; còn chính Người thì họ không thấy."

25 Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng : "Các anh chẳng hiểu gì cả ! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ ! 26 Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao ? 27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

28 Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa. 29 Họ nài ép Người rằng : "Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn." Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. 30 Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. 31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. 32 Họ mới bảo nhau : "Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ?"

33 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. 34 Những người này bảo hai ông: "Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn." 35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

 

Chúa Nhật III Phục Sinh

Bài đọc 1: Cv 2,14.22-33

14 Bấy giờ, ông Phê-rô đứng chung với Nhóm Mười Một lớn tiếng nói với họ rằng : "Thưa anh em miền Giu-đê và tất cả những người đang cư ngụ tại Giê-ru-sa-lem, xin biết cho điều này, và lắng nghe những lời tôi nói đây. 22 "Thưa đồng bào Ít-ra-en, xin nghe những lời sau đây. Đức Giê-su Na-da-rét, là người đã được Thiên Chúa phái đến với anh em. Và để chứng thực sứ mệnh của Người, Thiên Chúa đã cho Người làm những phép mầu, điềm thiêng và dấu lạ giữa anh em. Chính anh em biết điều đó. 23 Theo kế hoạch Thiên Chúa đã định và biết trước, Đức Giê-su ấy đã bị nộp, và anh em đã dùng bàn tay kẻ dữ đóng đinh Người vào thập giá mà giết đi. 24 Nhưng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại, giải thoát Người khỏi những đau khổ của cái chết. Vì lẽ cái chết không tài nào khống chế được Người mãi. 25 Quả vậy, vua Đa-vít đã nói về Người rằng : Tôi luôn nhìn thấy Đức Chúa trước mặt tôi, vì Người ở bên hữu, để tôi chẳng nao lòng. 26 Bởi thế tâm hồn con mừng rỡ, và miệng lưỡi hân hoan, cả thân xác con cũng nghỉ ngơi trong niềm hy vọng. 27 Vì Chúa chẳng đành bỏ mặc linh hồn con trong cõi âm ty, cũng không để Vị Thánh của Ngài phải hư nát. 28 Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống, và cho con được vui sướng tràn trề khi ở  trước Thánh Nhan.

29 "Thưa anh em, xin được phép mạnh dạn nói với anh em về tổ phụ Đa-vít rằng : người đã chết và được mai táng, và mộ của người còn ở giữa chúng ta cho đến ngày nay. 30 Nhưng vì là ngôn sứ và biết rằng Thiên Chúa đã thề với người là sẽ đặt một người trong dòng dõi trên ngai vàng của người, 31 nên người đã thấy trước và loan báo sự phục sinh của Đức Ki-tô khi nói : Người đã không bị bỏ mặc trong cõi âm ty và thân xác Người không phải hư nát. 32 Chính Đức Giê-su đó, Thiên Chúa đã làm cho sống lại ; về điều này, tất cả chúng tôi xin làm chứng. 33 Thiên Chúa Cha đã ra tay uy quyền nâng Người lên, trao cho Người Thánh Thần đã hứa, để Người đổ xuống : đó là điều anh em đang thấy đang nghe.

 

Bài đọc 2: 1Pr 1,17-21

17 Thiên Chúa là Đấng không vị nể ai, nhưng cứ theo công việc mỗi người mà xét xử. Vậy nếu anh em gọi Người là Cha, thì anh em hãy đem lòng kính sợ mà sống cuộc đời lữ khách này. 18 Anh em hãy biết rằng không phải nhờ những của chóng hư nát như vàng hay bạc mà anh em đã được cứu thoát khỏi lối sống phù phiếm do cha ông anh em truyền lại. 19 Nhưng anh em đã được cứu chuộc nhờ bửu huyết của Con Chiên vẹn toàn, vô tỳ tích, là Đức Ki-tô. 20 Người là Đấng Thiên Chúa đã biết từ trước, khi vũ trụ chưa được dựng nên, và Người đã xuất hiện vì anh em trong thời cuối cùng này. 21 Nhờ Người, anh em tin vào Thiên Chúa, Đấng đã cho Người trỗi dậy từ cõi chết, và ban cho Người được vinh hiển, để anh em đặt niềm tin và hy vọng vào Thiên Chúa.

 

Bài Tin Mừng: Lc 24,13-35

13 Cũng ngày hôm ấy, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số.14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. 15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. 16 Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. 17 Người hỏi họ : "Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy ?" Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

18 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời : "Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay." 19 Đức Giê-su hỏi : "Chuyện gì vậy ?" Họ thưa : "Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. 20 Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. 21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. 22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, 23 không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. 24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói ; còn chính Người thì họ không thấy."

 

25 Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng : "Các anh chẳng hiểu gì cả ! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ ! 26 Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao ? 27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

28 Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa. 29 Họ nài ép Người rằng : "Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn." Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. 30 Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. 31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. 32 Họ mới bảo nhau : "Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ?"

33 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. 34 Những người này bảo hai ông : "Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn." 35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

 

Gợi ý suy niệm

Tôma Lê Duy Khang

Tin mừng hôm nay thuật lại câu chuyện hai môn đệ trên hành trình về quê Emmau. Dọc đường các ông nói với nhau những việc đã xảy ra. Chúng ta thử suy nghĩ xem họ nói với nhau về điều gì?

Đọc tiếp tin mừng chúng ta sẽ thấy, khi người lữ hành hỏi họ đang bàn với nhau chuyện gì, thì họ đáp: "Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy."

Như thế, chúng ta thấy họ đang bàn về cái chết của Chúa Giêsu, họ không thể hiểu nổi, cũng không thể tin nổi chuyện Chúa Giêsu chịu chết, cũng như chuyện Chúa Giêsu sống lại.

Nhưng sau đó, qua việc người lữ hành cùng đi, rồi giải thích kinh thánh, cũng như thực hiện nghi thức bẻ bánh thì họ mới có thể hiểu được những gì họ đang thắc mắc.

Cuộc đời của mỗi người chúng ta có đầy những thắc mắc, thậm chí chúng ta không thể hiểu, không thể giải thích được khi những biến cố xảy ra trong cuộc đời của mình, vậy chúng ta phải làm thế nào? Bởi Chúa đâu còn hiện diện hữu hình, đâu còn hiện ra như năm xưa Ngài hiện ra để giải thích cho chúng ta như đã giải thích cho các môn đệ.

Thưa chúng ta hãy dùng đức tin để giải thích, nghĩa là chấp nhận những gì đã xảy ra trong cuộc đời của chúng ta, và nhìn dưới cái nhìn đức tin rằng qua sự kiện này Chúa muốn tôi làm gì, cũng như phải luôn xác tín rằng Chúa không bao giờ muốn điều xấu cho con cái của Ngài, có như thế dần dần chúng ta sẽ nhận ra, sẽ hiểu được những biến cố xảy ra trong cuộc đời của chúng ta, còn nếu không chúng ta sẽ không thể nào hiểu được, để rồi mất đi sự bình an.

Bác sĩ MARK là chuyên gia nổi tiếng về ung thư. Một lần, ông chuẩn bị tham dự một hội nghị rất quan trọng ở thành phố khác, nơi ông sẽ được trao giải thưởng về nghiên cứu y học. Ông rất hồi hộp, bởi tại hội nghị này, thành quả lao động nhiều năm của ông sẽ được ghi nhận.

Tuy nhiên, do trục trặc kỹ thuật, hai giờ sau khi cất cánh, máy bay phải hạ cánh khẩn cấp xuống sân bay gần nhất.

Sợ không kịp, bác sĩ thuê một chiếc ô tô và tự lái đến thành phố tổ chức hội nghị.

Nhưng ngay sau khi ông lên xe, thời tiết trở nên tồi tệ và một cơn bão dữ dội ập đến. Do trời mưa to, ông đi nhầm đường.

Sau hai giờ lái xe không có kết quả, ông nhận ra rằng mình đã bị lạc. Ông cảm thấy đói và mệt kinh khủng, nên quyết định tìm một nơi để nghỉ.

Cuối cùng, ông cũng tìm được một căn nhà nhỏ tồi tàn. Tuyệt vọng, ông ra khỏi xe và gõ cửa.

Một người phụ nữ xinh đẹp mở cửa. Ông tự giới thiệu và xin bà cho gọi nhờ điện thoại.

Người phụ nữ nói với ông rằng bà không có điện thoại, nhưng ông có thể vào nhà và chờ cho đến khi thời tiết tốt hơn.

Đói, ướt và mệt, bác sĩ nhận lời mời ân cần của bà và bước vào. Người phụ nữ mời ông uống trà nóng và lót dạ chút gì đó. Bà nói rằng ông có có thể cùng bà cầu nguyện.

Nhưng bác sĩ Mark mỉm cười từ chối, và nói rằng ông chỉ tin vào sự cần cù lao động.

Ngồi bên bàn uống trà, bác sĩ quan sát người phụ nữ cầu nguyện dưới ánh nến mờ ảo, cạnh chiếc nôi trẻ em. Bác sĩ hiểu rằng người phụ nữ cần được giúp đỡ, vì vậy khi bà cầu nguyện xong, ông hỏi:

Bà cầu xin Chúa phù hộ điều gì? Phải chăng bà nghĩ rằng  Chúa nghe thấu lời cầu nguyện của bà?

Sau đó, ông hỏi thăm đứa bé trong nôi, người phụ nữ cười buồn và nói:

“Con trai tôi mắc bệnh ung thư hiếm gặp và chỉ có bác sĩ Mark mới có thể chữa khỏi cho cháu, nhưng tôi không có tiền để mời ông ấy, hơn nữa, bác sĩ Mark sống ở một thành phố khác. Cho đến nay, Chúa vẫn chưa đáp lại lời cầu nguyện của tôi, nhưng tôi biết rằng ngài sẽ giúp... và không gì có thể lay chuyển niềm tin của tôi.

Choáng váng, không nói nên lời, bác sĩ Mark bỗng bật khóc. Ông thì thầm:

- Chúa thật vĩ đại…

Ông nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra với ông hôm nay: máy bay bị trục trặc, mưa lớn khiến ông lạc đường; tất cả những điều này xảy ra bởi vì Chúa không chỉ đáp lại lời cầu nguyện của người phụ nữ mà còn cho ông cơ hội thoát ra khỏi thế giới vật chất và giúp đỡ những người nghèo bất hạnh không có gì ngoài lời cầu nguyện...

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết nhìn dưới cái nhìn đức tin về những biến cố xảy ra trong cuộc đời của mình, để khi đối diện với nó chúng ta vẫn có được bình an, cũng như sẽ hiểu được nó, để vượt qua nó. Amen.

 

Lm. Giuse Nguyễn Hồng Quân

Cv 2, 14.22-28: Không thể nào để cho Người bị cầm giữ trong cõi chết.

Tv 16,11a: Chúa sẽ chỉ cho con biết đường lối trường sinh.

1 Pr 1,17-21: Anh em được cứu độ bằng Máu châu báu của Đức Kitô, Con Chiên tinh tuyền.

Lc 24,13-35: Hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh.

Con người tìm Chúa hay Chúa tìm con người. Theo thánh Luca là Chúa tìm đến, cùng lắng nghe, san sẻ những ưu tư sầu muộn, lay động lòng tin, thức tỉnh con người. Chúa vẫn hiện diện với ta mà con người nào có hay có biết. Vì mắt ta tưởng là tỏ tường nhưng hóa ra chỉ nhìn thấy sự vật xung quanh, còn con mắt để nhận ra Chúa thì lại bị che mờ.

Hai môn đệ quay về Emmaus cũng đã từng nghe, biết nhiều về Chúa lắm. Tuy nhiên, họ muốn trở lại với đường xưa lối cũ. Theo Chúa không được gì, giờ chỉ còn tấm thân mỏi mệt, tinh thần rệu rã và tương lai bất định. Chính lúc bơ vơ nhất, nản lòng nhất thì Chúa cùng đồng hành với họ. Bằng những gợi ý khéo léo và việc làm quen thuộc Chúa đã làm cho các ông bừng tỉnh. Họ đã nhận ra Chúa khi Ngài bẻ bánh. Họ đã tham dự trọn vẹn một ‘Thánh Lễ’ do chính Đấng phục sinh cử hành. Sau đó họ đã hăng hái lên đường rao giảng Tin Mừng bằng chính những gì mắt thấy, tai nghe về Chúa Giêsu Phục Sinh. Nay, mỗi người đều có cơ hội để lắng nghe Lời Chúa và tham dự bàn tiệc Thánh Thể thì cũng được nhắc nhớ rằng, hãy rao truyền Chúa đã Phục sinh.